[CHO & NHẬN] – Câu chuyện về chiếc Máy Bơm Nước kì diệu

Nước - Cho đi và nhận lại
Nước - Cho đi và nhận lại
Nước – Cho đi và nhận lại

HÃY CHO ĐI TRƯỚC KHI NHẬN

Đà nẵng, ngày 4 tháng 11 năm 2019

Vốn dĩ trên đời này luôn là 1 vòng xoáy của sự sinh tồn. Mùa lụt năm đó, tôi cứ nghĩ là toan cả rồi cụ giáo ạ!

Năm đó tôi như đánh mất tất cả, mọi thứ xung quanh diễn ra quá khủng khiếp làm tôi không còn niềm tin. Niềm tin ở cuộc sống, ở xã hội và cả những người thân bên cạnh tôi. Chiều hôm đó, tôi quyết định vớ lấy vài ba món đồ cho vào balo rồi lên đường. Tôi muốn rời xa cái thành phố tấp nập đầy toan tính này, tôi cứ đi, đi mãi nhưng không biết điểm đến…

Bóng đen của bầu trời đổ xuống, tôi cũng đã kiệt sức. Còn vì sao kiệt sức thì chắc cụ giáo cũng đã biết rồi.

Nhìn xung quanh, không 1 quán ven đường, không một nhà dân. Cơn đói, cơn khát làm cho tôi như ngã quỵ, dù không muốn nhưng tôi vẫn phải cố đi tiếp… Đi được 1 đoạn thì tôi thấy 1 cái chòi nhỏ, tôi quyết định đêm đó sẽ tá tục lại đợi trời sáng sẽ tiếp tục lên đường. Người ta nói ” ngày lòng buồn nhất thì trời sẽ đổ cơn mưa ” quả không sai. Đêm hôm đó, trời mưa rất to, cái chòi mà tôi đang ẩn nấp đang chờ chực được sập xuống. Nước lênh loáng xung quanh, nỗi buồn như được nhân lên gấp trăm lần. Tôi ngồi co rúm trước sự dững dưng của ông trời. Cái đói, cái rét cộng thêm nước ngập, tôi như không thể chống cự nổi.

Mưa mỗi lúc càng lớn, nước dâng cao. Tôi tìm mọi cách để đưa nước ra khỏi cái chòi nhỏ bé. Nhưng với sức lực của tôi lúc này, tôi biết mình không thể vượt qua. Bất lực, tôi như vô hồn mặc kệ mọi thứ mặc kệ cơn ác mộng cứ ào tới. Gục đầu xuống co ro trong sự lạnh lẻo, nghiêng đầu trên gối.

1 tia sáng lóe lên trong mắt tôi, tôi đã được cứu sống rồi cụ giáo ạ!

Ở phía góc tối kia của căn chòi có 1 chiếc máy bơm nước đã củ kỹ. Hình như là của những người làm rẫy. Tôi cố gắng dùng hết sức lực còn lại để kéo cho chiếc máy bơm chạy. Có như vậy mới có thể hút hết nước trong cái chòi ra ngoài thì may ra tôi còn sống sốt. Nhưng kéo mãi kéo mãi nó vẫn không động đậy gì. Thì ra là xăng trong máy đã khô, trong lúc nguy kịch đó, tôi chợt lóe ra là trong xe của mình còn xăng. Tôi chạy ngay lại người bạn đồng hành của mình để hút hết xăng đổ qua chiếc máy bơm nước đó.

Nhưng bỗng nhiên, tôi bị phân tâm bởi luồng suy nghĩ. Liệu mình đổ hết xăng vào đây thì máy bơm này có chạy hay không. Và nếu mình đổ vào thì mình sẽ không đủ xăng để tiếp tục lên đường. Đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định đổ số xăng còn lại vào máy bơm nước. Chiếc máy bơm đã hoạt động, hút hết nước trong căn chòi bé nhỏ ra và tôi đã sống. Đã vượt qua cơn lũ tối hôm ấy.

Chúng ta có thể thấy rằng: Giữa việc cho và nhận, chúng ta luôn ưu tiên cho việc nhận trước nhưng vô tình quên đi nếu ai cũng nhận thì lấy đâu ra người cho. Nhiều khi, chúng ta chỉ muốn chiếc máy bơm đó hút hết nước ra để giúp ta qua cơn hạn nạn. Mà quên rằng chúng ta phải cho đi 1 ít xăng!


Chat Facebook Zalo: 0905.468.093
Hotline: 0901.120.122